Có một loài dây leo sống bò trên đá núi ra hoa trắng muốt. Loài hoa không tên nhưng hương thơm thoang thoảng một vùng. Có một bài thơ của bạn tôi mang tên Phiến đá trổ bông.
![]() |
| Cây xanh trên bức tường vôi cũ - Ảnh: Y.LAN
|
Khi ấy tôi nghĩ: Một hình ảnh đẹp tuyệt và lạ lẫm thoáng chốc mất đi thật uổng, nhất là khi ta đang ở giữa chốn núi rừng hiu quạnh, cần có chút thăng hoa để vơi bớt cô đơn.
Rồi một lần tôi tình cờ trông thấy cây huyết dụ trên tầng hai cơ quan cũ mọc ngay giữa kẽ hai bức tường xi măng khô khốc. Cây huyết dụ vẫn vươn lên sức sống mãnh liệt dẫu nó sống được nhờ vào những cơn mưa rào hiếm hoi của ngày hè. Từ xa nhìn lại, cây huyết dụ giống như những thanh kiếm màu đỏ tím tua tủa được mọc từ nền xi măng trơ lì dưới nắng. Tôi “chộp” liền mấy kiểu ảnh.
Một lần, trên thềm giếng phả xi măng gắn liền với bọng giếng lâu ngày kiến đục thành một đường nứt nhỏ tự dưng mọc lên cây cà dĩa cành lá xanh um. Cây cà cứ lớn dần lên từng ngày dẫu nguồn dinh dưỡng của nó hầu như không có gì. Mỗi lần khách đến nhà chơi, vợ tôi thường mời ra thềm giếng xem “chuyện lạ”. Nhìn xuống gốc cà chỉ thấy xi măng và xi măng, ấy thế mà cây cà dĩa không chỉ sống được mà còn cho hoa tím biếc, rồi còn cho quả ngon lành!
Lại một lần tôi bắt gặp trên khung cửa sổ làm bằng gỗ của một hội trường xã nọ có nụ hoa giống như cây nấm vươn lên sau những ngày tháng mưa đông tạt vào khung gỗ ẩm ướt bùng dậy sự sống.
Tất cả những hình ảnh ấy gợi cho tôi sự liên tưởng: Đã là một con người chân chính thì dẫu sống trong phong ba, bão tố, chông gai, khắc nghiệt đến đâu cũng toát lên vẻ đẹp sáng ngời.
TRẦN QUỐC CƯỠNG
